NGÀY XƯA QUẢNG TRỊ
Tuyển Tập Hồi Ức
Tác Giả Đinh Hoa Lư
Sơ lược tiểu sử tác giả
Tên thật Đinh trọng Phúc
Bút hiệu Đinh Hoa Lư
Sinh 1953 tại thị xã Quảng Trị
Quê Nội: Xuân Lai Phú lộc Thừa Thiên
Quê Ngoại: Nại Cửu Triệu Thành Triệu
Phong Quảng Trị
Cựu học sinh Trung Học Nguyễn Hoàng
tỉnh Quảng Trị từ 1965-1972
Tốt nghiệp tại VN Tú Tài II tháng 10/1072 tại Sài Gòn
Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị khóa 12B/72
Tốt nghiệp Sĩ Quan Trừ Bị ngày 24.11.1973 Cấp bậc Chuẩn Úy
Tốt nghiệp tại Hoa Kỳ
* Cao Đẳng Khoa Học Xã Hội năm 2009 / Mission College thành phố Santa Clara, California
* Cao Đẳng Khoa Tổng Quát năm 2010 /
Mission College
* Cử Nhân Khoa Học Xã Hội 2012 / San
Jose State University Thành Phố San Jose, California
-Blogger
-Dịch thuật
-Hồi ký
TÁC PHẨM
-
NGÀY
XƯA QUẢNG TRỊ
-
KÝ
ỨC NGƯỜI TÙ BINH
-
NỖI
LÒNG LƯU DÂN
-
TRÍCH
DỊCH CÁC TÁC PHẨM HAY TÂY PHƯƠNG
-
TẠP
GHI
LỜI
GIỚI THIỆU của GS NGUYỄN CHÂU
Giáo Sư Triết, Quốc Học Huế
Đinh
Hoa Lư là bút hiệu của Đinh trọng Phúc.
Tác
giả sinh năm 1953 tại thị xã Quảng Trị, Thành phố quê mẹ. Bên ngoại ở làng Nại
Cửu, Triệu Thành tỉnh Quảng Trị. Tác giả gốc Thừa Thiên, thôn Xuân Lai, quận
Phú Lộc. Thân phụ là một công chức thuộc ngành Công An thời Đệ Nhất Cộng Hòa,
đến thời Đệ Nhị Cộng Hỏa, chuyển qua ngành Cảnh sát Đặc Biệt.
Theo
bước đường công vụ của thân phụ, với chức Trưởng Chi Công An tỉnh Quảng Trị,
cậu bé Đinh Trọng Phúc, ở tuổi thiếu niên, đã có dịp đi tới nhiều nơi trên quê
ngoại, như Ba Lòng, Cam Lộ, Hải Lăng, Đông Hà... Có lẽ vì vậy mà trong bút ký
của ông Đinh Hoa Lư đầy ắp những hình ảnh và hoài niệm về Quảng Trị, vùng đất
quê ngoại thân thương của ông.
Tác
giả Đinh Hoa Lư là cựu học sinh trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị từ niên
khóa 1965 đến 1972. Quân Cộng sản miền Bắc tràn qua Vĩ Tuyến 17 tấn công miền
Nam Việt Nam. Là tỉnh địa đầu giới tuyến, Quảng Trị đã trở thành bình địa và
hoang tàn...dưới đạn bom của một cuộc chiến tranh quy ước trong Mùa Hè Đỏ Lửa.
Từ Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, tác giả đã nhận lệnh nhập ngũ khóa 12B / SQTB và được
huấn luyện tại Quân Trường Đống Đế - Nha Trang. Ông mãn khóa SQTB vào ngày
24.11.1973 tại Quân Trường Đống Đế, thời đó, Trung Tướng Dư Quốc Đống là Chỉ
Huy Trưởng.
Chuẩn
Úy Đinh trọng Phúc được phái về đơn vị thuộc Tiểu Đoàn 105 ĐPQ, Tiểu Khu Quảng
Trị. Từ đây, ông theo đơn vị hành quân, đóng quân qua các vùng biển, núi của
tỉnh Quảng Trị... cho đến mùa xuân, 1975... “miền Nam thất thủ”, và ngày
23.3.1975, tác giả Đinh Hoa Lư cùng đồng đội bị quân cộng sản bắt làm tù binh
tại tuyến sông Mỹ Chánh (còn gọi là sông Ô Lâu) Phong Bình, quận Phong Điền.
Trong
số phận tù binh, tác giả cùng đồng đội đã liên tục bị lưu đày qua các trại tù
Ái Tử (Quảng Trị), Như Xuân (Thanh Hóa), rồi Bình Điền (Thừa Thiên)...Tác giả
ra tù ngày 12 tháng 6, 1980 và đã về với gia đình tại Đồng Đền, Hàm Tân tỉnh
Bình Thuận.
Ngày
2 tháng 8 năm 1995 ông cùng gia đình vợ và năm con nhỏ được định cư tại Hoa Kỳ
theo chương trình H.O. Tác giả dừng chân tại thành phố San Jose tiểu bang
California. Ở Mỹ, Đinh trọng Phúc làm đủ nghề từ bồi bàn, nhân công lắp ráp
điện tử, thợ đúc dụng cụ y khoa... để sinh sống và nuôi con.
Vào
giai đoạn kinh tế Mỹ suy thoái 2008, bị thất nghiệp và ông quyết định đi
học lại. Kết quả: Đinh Trọng Phúc đã tốt nghiệp Cử Nhân Khoa Học Xã Hội tại San
Jose State University vào tháng 12 năm 2012.
Sau
khi tốt nghiệp Đại Học, tác giả đã tham gia vào công tác phụ giúp cho người
nhập cư tại các cơ quan hỗ trợ người Việt tỵ nạn như VIVO (Vietnamese Voluntary
Foundation) tại San Jose và dịch thuật tin tức cho một vài tờ báo Việt Ngữ tại
San Jose như Calitoday dưới bút hiệu là Đinh Hoa Lư. Tác giả đã viết hơn hai
mươi năm, lúc đầu lấy bút hiệu Xuân Khê và sau là Đinh Hoa Lư. Ông viết liên
tục trên các Blog về các đề tài chính trị, xã hội, và đã dịch ra Việt ngữ một
số tiểu thuyết, truyện ngắn của các tác giả Mỹ, Anh mà ông tâm đắc.
Có
thể nói, tác giả Đinh Hoa Lư là một người có "số may" ít người H.O có
được... Đó là, gia đình qua Mỹ với năm đứa con nhỏ...nhưng Đinh Hoa Lư đã
có cơ hội đi học Đại Học và viết văn... bởi tác giả Đinh Hoa Lư có một hiền nội
đảm đang, tháo vát...có khả năng lo cho các con...Bà Đinh Trọng Phúc chính là
cựu học sinh Trung Học Nguyễn Hoàng Trần thị Túy Huệ, người làng Quảng Lượng...
Năm đứa con của tác giả Đinh Hoa Lư nay đã thành đạt và đã có gia đình. Tác giả
đã lên chức Nội, Ngoại "nhờ" bảy đứa cháu... nhiều đứa được may mắn ở
gần ông bà...
Có
thể nói, tác giả Đinh Hoa Lư đã viết rất hăng say về nhiều vấn đề từ chính trị,
xã hội, thời sự và dịch sách truyện với ý hướng truyền đạt và trao đổi một số
nhận thức, suy tư...với mọi người...Điều đáng nói nhất qua các tác phẩm...đó là
Đinh Hoa Lư đã rất nặng tình với Quảng Trị...
Nguyễn
Châu
Giáo
Sư Triết, Quốc Học Huế
-0-0-0-
LỜI
GIỚI THIỆU CỦA NHÀ VĂN TUỆ CHƯƠNG
HOÀNG LONG HẢI
"Quảng Trị ở mô?
Viết
cho Đinh Hoa Lư
tác giả
Quảng Trị ở mô?
Xin nói ngay: Ở trong sách của Đinh Hoa Lư.
Đọc sách của Đinh Hoa Lư, người cố cựu sẽ thấy "Đây mà. Quê
tui."
Người thế hệ sau cũng thấy "mình
trong đó". Những người gốc gác ở Quảng Trị, nhưng chưa từng ở Quảng Trị
ngày nào, cũng thấy dù Quê hương không phải là "chùm khế ngọt", nhưng
cũng gặp rất nhiều thứ... để ăn và ...
để uống. Cũng có lắm người thấy mình "Chiều
hành quân, qua những đồi sim, những đồi hoa sim, tím cả chiều hoang biền
biệt..."
Sở dĩ tôi nói như vậy thì sách của Đinh Hoa Lư nói đủ cả, đủ thứ chuyện.
Có những cái "xưa sao nay vậy", là những xôi gà, tô bún, cái bánh ít,
bánh chưn không khác ngày xưa bao nhiêu; có những cái người ta tưởng nó mất
tích, mất dấu rồi - có nhiều cái mất thiệt, không ai thấy nó còn "hiện
hữu" nữa.
Nhưng nó còn hiện ra đấy, không phải trên đất Quảng Trị, mà nó hiện ra trong sách ông Lư, rất rõ ràng, chi tiết, màu mè như "hột nổ" hoặc đơn giản như miếng bánh đúc, chỉ có màu gạo, và màu lá chuối, tô nước ruốc nhiều ớt đỏ, rất cay.
Đọc để phục trí nhớ của tác giả.
Ông ta nhớ rất nhiều thứ: Từ những cái "to đùng" như ngôi nhà lầu của ông Khiết, chủ tiệm Tân Mỹ, cũng như chục cái nhà lầu mới xây thời kỳ Mỹ đóng quân ở Ái Tử. - Tôi có cái "nghi" việc Mỹ đóng ở Ái Tử làm cho một số đông người dân thành phố nhờ buôn bán với Mỹ mà giàu nhanh.
Bên cạnh những ngôi nhà lầu nhiều tầng to lớn là những miếng ớt, hột tiêu dập hay lá hành nhỏ trong tô bún bò, tô phở hay tô cháo lòng.
Quảng Trị nghèo tiền nhưng không nghèo ăn. Có nghĩa là Ông Đinh Hoa Lư sẽ dắt độc giả đi ăn rất nhiều nơi, từ những quán, tiệm ngon dành cho người có tiền, có tiền thôi chứ chưa cần giàu như tiệm Nhuận Ký, Hòa Mỹ cho đến những quán cóc, quán lá trong góc, trong hẻm của những đường phố chính như Trần Hưng Đạo/ Quang Trung.
Quảng Trị giống Huế một cái như in: Gánh hàng rong. Ở Quảng Trị nếu muốn ăn ngon, không cần a quán, ra tiệm. Chờ một chút, sẽ co gánh bún bò, cháo lòng, cháo huyết, "chè đậu xanh, đậu ván" của o Sắt, thím Thuận, "mự" Bái gánh ngang qua. - "mự" là "mợ" đấy, tiếng "Quảng Trị tui" - "Ưng thì kêu vô". Có điều, bún bò Quảng Trị không giống bún bò Huế chút nào. Có nghĩa rằng bún bò Quảng Trị tui rất chơn chất: Đã gọi là bún bò là bún bò, nghĩa là chỉ có bún và thịt bò, không thêm khoanh giò heo, cái móng lợn như bún bò Huế. Đôi khi sợi bún không trắng phau mà lại có màu nâu. Bún làm bằng "gạo lứt" tức là hột gạo chà không sạch cám. Người ta không nghĩ theo "khoa học hiện đại", không sạch cám để giữ lại "B oong" - B/1 - mà chỉ là kinh nghiệm y học ẩm thực truyền thống tổ tiên để lại.
Tôi chỉ nói chừng ấy thôi.
Để dành cho độc giả đọc trong sách Ông Hoa Lư.
Dĩ nhiên, mỗi thế hệ mỗi khác. Thế hệ của tôi là thế hệ... Võ Tử Bé. Ông Lư gọi ông Bé bằng cậu. Như thế là... ông Lư sau tôi một thế hệ.
Thế hệ tôi là thế hệ "nửa nạc nửa mỡ", tức là thế hệ ngồi chờ "Bắc Việt xâm lăng miền Nam". Chờ nó đánh mình thì mình đánh lại, chứ không chịu tụi nó đem quân vô nhuộm đỏ miền Nam.
Thế hệ ông Lư là thế hệ "xe tăng, đại bác, hỏa tiễn, "Bộ Đội Bắc Việt xâm lược" tràn khắp thành thị thôn quê, mà Quân Mỹ cũng theo chân Chúa Nguyễn Hoàng "đóng quân ở Ái Tử" rồi.
Súng đạn tới nơi rồi, nên dù thế hệ tôi hay thế hệ ông Lư, "Quảng Trị tui" cũng đã có nhiều ly biệt xảy ra ở sân Ga Quảng Trị. Đó là nơi có những chuyến tàu lầm lũi đưa thanh niên bọn tôi đi về phương nam xa hút, xa biền biệt... nơi có nhiều quân trường dành cho bọn thanh niên "đi mài kiếm" để làm nhiệm vụ của "thất phu hữu trách".
Thành ra, "Ga chiều phố nhỏ" mà không thấy anh về, "Cổ lai chinh chiến địa", là "Người đi không về chắc rằng có người nhớ, hương khói chiêu hồn, hiu hắt những chiều trận vong..."
Đối với tôi, Ga Quảng Trị là một nỗi buồn ám ảnh ghê gớm, không phải vì "Hùng móm" tử trận cách cái ga ấy chưa đầy hai trăm thước, mà nó chính là nơi, tôi thấy hình ảnh nhiều đứa bạn, xách Ba-lô lên tàu rồi đi mãi không về...
Thành ra, lòng tôi không khỏi buồn khi tìm trong sách ông Lư mà không thấy cái sân ga, không thấy những toa tàu đi lầm lũi và không nghe tiếng còi tàu réo gọi lúc đêm khuya.
Từng
người, từng người xuống, người có đôi
Tôi cố trông
mà chẳng thấy em đâu
Buồn
muốn khóc khi bay chiều nay
Khi
người cuối cùng cũng không phải là em
Hoàng Long Hải
LỜI TỰA CỦA TÁC
GIẢ
Thân
chào quý bạn đọc
Sau
gần hai thập niên góp nhặt "cát đá" trên trang blog và email cùng FB
...Đinh hoa Lư đã gom lại một bộ tuyển tập sách ONLINE gồm hơn 4 TẬP viết về
một quê hương QT đã mất của ngày xưa... , các trích dịch những tác phẩm hay Tây
phương cũng như một số khá nhiều tạp bút khác.
Thưa quý các bậc trưởng
thượng các văn nhân thi hữu đồng môn bằng hữu và cố cựu, chắc quý vị không lạ
gì về cây viết của ĐHL hầu hết là ký ức và hồi bút không chủ trương hư cấu.
Nói theo các văn gia
tiền bối có thể cây bút của tác giả thuộc về trường phái hiện thực
Dù sao chăng nữa, hầu
hết độc giả nếu ai là người QT sẽ thấy một hình ảnh QT xa xưa hiển hiện trong
các dòng tâm bút chợt như sống trở về từ trong tiềm thức đang được ĐHL lần lượt
vẽ ra.
Ai đó người (hiện sinh
hơn) có thể cho rằng cái gì qua thì cho nó qua hãy sống với hiện tại với bao
đổi thay tiến bộ ngất trời cùng vật chất sung mãn không bao giờ hưởng hết!
Nhưng đó là đối với lớp
trẻ khi họ còn một tương lai trước mắt để xông pha và thăng tiến. Ngoảnh lại
chúng ta bao lớp người đang hay đã qua "thất thập cổ lai hy" nếu ai
còn may mắn ngồi ngắm ánh dương lên từng buổi bình minh vẫn cảm nhận được một
bức "tường thành" của luật đời, cao ngất ngăn lối. Thế nên chúng ta
chỉ còn con đường ngoái lui chiêm nghiệm lại quá khứ.
Sau lưng chúng ta khi
hoài cố phải chăng là KỶ NIỆM THÂN YÊU một thuở xa xưa nay đã không còn. Đối
với người Quảng Trị còn đâu để về để thăm lại từng góc phố thân quen, từng nẻo
đường xưa cũ. Chúng thực sự khuất mờ vùi dập với cát bụi thời gian hay bom dày
đạn xéo?
Thật thế, cuộc BỂ DÂU
này đã chôn vùi hay xóa nhòa tất cả.
Những lớp người chỉ có mất
mát nếu ai còn lại chắc chỉ còn thở dài than vắn.
50 NĂM một nửa thế kỷ
vụt qua như cơn gió thoảng. Ngày xưa ta từng cho mười năm hay hai mươi năm là
khoảng thời gian dài có tầm vóc của lịch sử của biến thiên nhân thế. Thế mà hôm
nay chúng ta lớp người đang chứng kiến câu chuyện của NĂM MƯƠI NĂM
Năm
THẬP NIÊN của vật đổi sao dời tưởng chừng huyễn thoại thế mà đó là
SỰ THẬT, một sự thật của thời gian cho tất cả chúng ta.
Nửa thế kỷ của mất mát
của RA ĐI của quê mình quê người, quê hương thứ hai thậm chí thứ ba, thứ tư
Và Tổng hợp cuốn sách Quảng Trị Ngày XƯa ONLINE, ĐHL hân hạnh
gửi đến tất cả độc giả như đã thưa trên với một TẤM LÒNG QUẢNG TRỊ.
Thân chúc tất cả quý
bậc trưởng thưởng, quý bạn đọc cùng gia quyến mọi sự An Khang./.
San Jose USA 10-4-2024
Trân trọng
Đinh hoa Lư
No comments:
Post a Comment