Monday, January 5, 2026

TÌNH ANH LÍNH CHIẾN


 

Xuyên lá cành trăng lên lều vải
Lòng đất ấm thương tình đôi mươi
Thương những người mạch sống đang khơi
Đang tìm một cuộc đời cho lòng vơi nét phong sương...
(Tình Anh Lính Chiến/ Lam Phương 1959)




    Tuổi về già nơi đất khách lưu xứ, bất chợt một ngày tự nhiên trong lòng tôi nhớ sao những ngày nhỏ dại, khoảng vào đầu thập niên 1960 cứ nhớ mẹ tôi mỗi lần đi buôn bán đường xa về lại ậm ừ hát những câu trong bài hát dễ thương đậm tình quân dân cá nước nói trên.


TÌNH ANH LÍNH CHIẾN


Thật tình, bài hát này thời nay không biết do sao ít nghe hát? Tình cảm người miền nam đối với anh lính chiến VNCH càng về sau càng sâu đậm. Với phong trào nhạc bolero dâng cao trong lòng người dân Việt hiện nay bất kể miền nào. Lồng trong ý nhạc đó là những bài về người lính chiến VNCH. Thế nhưng người viết ít nghe bản nhạc Tình Anh Lính Chiến được thế nhân hát nhiều? Một bản nhạc của cố Nhạc Sĩ Lam Phương, người nhạc sĩ từng có thế đứng vững vàng trong làng tân nhạc xưa nay.


NHỚ MẸ HIỀN TÔI VÀ BẢN TÌNH ANH LÍNH CHIẾN


Một thời mẹ còn trẻ sống nhờ dưới mái nhà cùng sự đùm bọc của bà ngoại. Mẹ tôi buôn bán đường xa gửi tôi và 2 em gái lại cho bà. Có lần ngoại kể, năm tôi mới một tuổi, cứ lần nghe bà soạn chén đọi nghe tiếng lịch kịch, tôi vốn tính háu ăn vội lổm nhổm bò nhanh tới bên người. Sau này lớn thêm vài năm, nhớ lúc mẹ đi buôn bán đường xa về, tiếng nước rửa chân, tiếng hát nho nhỏ của mẹ cũng bài hát đó. Có thể mẹ thuộc nó từ lâu. Sau những lần mẹ gội đầu, đứa bé nhớ hình ảnh mẹ ngồi bên hiên chải đầu, nhớ hương bồ kết thơm bay bên mái hiên nhà ngoại, tiếng hát nho nhỏ của mẹ, cũng bài Tình Anh Lính Chiến mẹ thuộc nằm lòng.




Mới bảy tuổi đầu thế mà tôi còn nhớ lời nhạc mẹ tôi thích. Những lần âu yếm con trai mẹ lại lẩm nhẩm bài hát đó. Tuổi nhỏ tôi lại có cái tính "nhớ dai" mới lạ? Thằng bé năm xưa còn nhớ  hình ảnh cái table de Nuit cũ kỷ màu hạt dẻ bên đầu giường. Đứa con trai  nhớ hình ảnh hộp bánh không của Pháp, cái hộp không đó mẹ dùng đựng vài thứ phấn son. Ôi cái hộp sắt tây vuông vuông đó cũ làm sao? hình bà đầm phía ngoài nắp, bà chắc đẹp lắm, nhưng nét nhạt nhòa vài nơi. Mẹ dùng cái hộp đó lâu ngày có thể từ lúc mẹ mới lấy ba tôi, bên trong đã đổi màu. Tôi nhớ bận ngọc màu xanh mẹ tôi giữ làm của. Mẹ có bận ngọc lúc nào tôi chẳng biết nhưng hình mẹ cùng bận ngọc, làm tôi nhớ về ngày tháng cũ ...một mái tranh rộng lớn của ngoại, các gia đình cậu, ba mẹ tôi đều đùm bọc nhau cùng sống. 

Những năm tiếp theo, cũng từ phường Đệ Tứ...các cậu tôi lần lượt khoác áo chiến y, tòng quân nhập ngũ. Các cậu ra đi, các chú các anh trong thôn ra đi, xóm làng bà con luôn nhớ nhung và mong đợi...


Anh chiến trường tôi nơi hậu tuyến
Đời lính chiến xui gặp nhau đây
Đôi đứa mình còn mỗi đêm nay
Nói gì cạn niềm thương để rồi mai ta lên đường...


               tuổi nhỏ, tôi mãi theo chân mẹ hiền

Tôi nhớ mang máng, chỉ một hai đoạn đầu..nhất là câu "xuyên lá cành trăng lên lều vải.." rồi tưởng tượng ra ánh trăng nào đó sáng vằng vặc, qua lá, qua cành. Năm đó tôi chưa hình dung rõ ràng, tình cảm chan hòa với người lính chiến ra sao. Có thể đó là một thời người hậu phương ca tụng những người trai lên đường giúp nước. Những người mẹ, người chị, người bạn, người yêu ở lại hậu phương ngày ngày thương nhớ và ngưỡng mộ bao lớp thanh niên ra đi. Tuổi thơ sinh ra nơi quê ngoại. Ba tôi là công chức. Chỉ các cậu tôi là quân đội. Khói lửa chiến chinh càng lúc càng ngập tràn. Tôi lớn dần bên quê hương đất khổ, ý thức nét oai hùng từ những bộ rằn ri các cậu bận mỗi lần về phép hay hành quân ra vùng giới tuyến. Những ngày tôi lớn khôn thêm, lời bài hát cũ mẹ tôi hay hát trước kia nhạt nhòa theo năm tháng.


Rồi ngày mai ra đi
Chốn biên thùy anh sá chi gian nguy
Có bao giờ anh nhớ chăng
Đêm nào nằm gần nhau
Hồn xây mộng ước mai sau...



Quả đúng, bản Nhạc Tình Anh Lính Chiến theo thời gian qua các thập niên 70, 80 ...ít hát dần đi. Ra đến hải ngoại tôi chưa nghe các ca sĩ hát lại trên sân khấu lớn lần nào, ngoại trừ băng nhạc.


Dù chỉ họa hoằn, mỗi khi tôi có dịp nghe lại bản Tình Anh Lính Chiến đó là lúc tôi chợt nhớ đến mẹ hiền. Hình ảnh ngày xưa, mấy anh em ở với ngoại hàng ngày hay ngóng mẹ về.


Mai nếu đời ngăn chia ngàn lối
Đừng quên nhé những ngày bên nhau
Đêm cuối cùng buồn quá anh ơi
Bao giờ tình ngàn phương hòa lòng trai nơi sa trường


Giã từ thành phố xa xưa, có những chàng trai ra đi từ thôn xóm cũ. Những người bạn hay những lứa thanh niên, các cậu tôi và bạn bè ra đi từ dạo đó. Cho đến nay kỷ niệm với bài hát xa xưa riêng tôi ngày đó chỉ là là đứa con trai, người anh đầu, lại hay lẻo đẻo bên mẹ. Lời mẹ hát thì thầm, một mình, đó là bài ca năm cũ. Trong trí nhớ tôi chỉ là câu hát đầu cho đến sau này tôi mới biết tên. Thế nhưng lại xúc động làm sao, đó là lời ca, mỗi lần nghe làm tôi chạnh nhớ đến mẹ hiền cùng ngày tháng tảo tần và êm đềm bên ngoại./.


Đinh trọng Phúc 

edition 5/1/2026 San Jose USA


No comments:

Post a Comment