hình cái trứng lộn độ ngon nhất (20 ngày ấp)
Nói về
chuyện ăn hàng vặt cái thuở xa xưa đó, chúng ta hay nhớ nhiều triêng
hàng của mấy o bán vào ban ngày như bún xáo, bánh canh, bánh bèo, đậu hũ... về
đêm, đặc biệt lại có chè gánh như người viết đã kể cùng bạn đọc. Trong các thứ
hàng ban đêm đó, có một loại hàng mấy o Quảng Trị quê mình chỉ mang một bên
nách thôi. Thứ hàng đó không nhiều đến nổi o phải gánh, đó là TRỨNG LỘN.
Thật thế, tuy là cái thúng nách một bên hông, loại hàng đó không phải là
thứ rẻ tiền.
Những năm vào nam tôi
mới có dịp nghe cái tên “hột vịt lộn”
nói cho đúng âm thì là “hột dzịt lộn”. Người QT mình hồi đó cứ kêu
là trứng lộn thế thôi vì không ai làm nghề bán trứng gà lộn cả. Thời này trong
nam có cả cút lộn, gà lộn tùy theo nhu cầu thị trường. Ngày xưa rất khác. Món
ăn truyền thống thì bà con mình hay giữ gìn, ít hề pha trộn cải biến lung tung.
Nghề ấp trứng lộn tại quê mình ngày
đó chỉ làm theo kiểu thủ công, gia đình. Lác đác đâu đó tôi mới thấy vài bầy
vịt nuôi rong trên mấy cánh đồng giáp giới Trí Bưu về hướng gần cầu Ba Bến.
Trong Diên sanh thì có mấy bầy ở đồng Cu Hoan hay gần khúc cua có tên Hà Lộc
giáp giới Mỹ chánh. Đất ruộng QT hiếm hoi làm sao bì được trong nam nơi ruộng
đồng, cò bay thẳng cánh.
vịt chạy đồng (vịt bầy) cắt lúa xong chủ ruộng cho vịt chạy
đồng này ăn với một số tiền nào đó
Nhưng bù lại, trứng lộn QT mình thật ngon. Có lẽ do làm thủ công, ít ỏi nên trứng lộn được chăm sóc kỹ lưỡng từng cái một, nên trứng mới ngon như thế. Tôi lại suy rằng: bầy vịt QT ăn kham khổ hơn nên trứng và thịt nó mới đậm đà chăng? Một điều quan trọng nữa, nghề ấp trứng lộn họ giấu kỹ lắm, chỉ “cha truyền con nối” mà thôi. Ấp trứng lộn không có bí quyết thì chỉ ra trứng hư, mà trứng hư rồi thì khách làm sao ăn?
Thôi, người viết xin trở về chuyện “Đồ Nghề” của o bán trứng lộn hơn là chuyện
ấp trứng. Nói thì đồ nghề; nhưng có gì đâu? Những thứ cần cho một
đêm đi bán của o nhìn gọn gàng hơn o bán chè gánh nhiều. Trứng luộc xong, o bỏ
hết vào trong một cái thúng có đựng trấu (hay trú tức là vỏ lúa xay xong.). Vỏ
trấu có công dụng rất hay là giữ trứng được nóng lâu. Lại thêm một cái ‘trẹt’
(hay mẹt) nhỏ đậy vừa vặn chiếc thúng. O chỉ đem theo đơn giản cái chai
muối tiêu, thêm vài ba cái dĩa đất nhỏ cùng một mớ rau răm gói đụng trong miếng
lá chuối.
Màn đêm vừa buông xuống; từ mấy xóm trong thôn Hạnh Hoa hay Trí Bưu hay dọc theo đường Duy Tân Thạch Hãn, mấy o bán trứng một bên nách thúng còn tay kia cầm chiếc đèn dầu theo hướng về mấy con đường phố quanh Thành Cổ:
-Ai… trớn (trứng) lộn !?
Có khách, O ngồi xuống một bên đường.
-Trớn mấy một cấy (cái ri.. O…?
-Ba cấy mười đồng.
Khách ăn trứng lộn cũng ngồi xuống bên
lề đường. Cái trẹt nhỏ bây giờ trở thành cái mâm. O nhẹ nhàng đặt 3 quả trứng
xuống cái dĩa nhỏ, một dĩa kia o đặt một nhúm rau răm và tiêu muối.
Ông khách chưa vội ăn ngay. Một tay cầm
cái trứng, tay kia ông che che nheo mắt soi cái trứng lên ngọn đèn điện đường
- Răng (sao) trớn ..tra (già) ri o !?
-Trớn rứa mà
eng chê tra tề...
Nói rứa, nhưng o cũng chiều lòng khách.
O săm soi, lựa sâu trong lớp trấu cho đến khi có được cái trứng nào vừa ý khách
mới thôi.
Sau khi húp hết nước của cái trứng, ông khách chỉ bóp một cái là cả cái trứng
tuôn "tuốt tuồn tuột " vào miệng ,chỉ còn lại cái vỏ đã bẹp dí
trên tay. Ông khách vừa nhai nhồm- nhoàm, ghém thêm một nhúm rau răm,
cùng một tí muối tiêu vào miệng, thế là xong ! Tôi là một thằng bé đứng gần đó,
thán phục tài ăn của ông khách lắm. Tôi thì ăn vài lần mới hết cái trứng.
Cứ nhớ mãi, có khi tôi bắt chước cách ăn của ông ...bóp một
lần... rủi thay! miệng tôi thì nhỏ, trứng bên trong còn nóng hổi, nhổ ra
thì tiếc của, báo hại thân tôi nước mắt ràn rụa, chút nữa là phỏng cả
miệng!
Cũng có lúc, khách mua trứng mang
về nhà. Vài cái trứng o ưu tiên bỏ vào cái túi nilon. Lúc này o kèm muối tiêu
gói sẵn trong mấy gói giấy nhỏ xíu, còn nhúm rau răm thì được đựng trong một
miếng lá chuối, thế thôi đơn giản lắm. Công bằng mà nói, trong mấy thứ hàng ban
đêm, thúng trứng lộn của o xem thế mà thuộc loại đắt tiền khi so với
đời sống của người dân bình thường hay so với giá trị đồng bạc cùng thời.
Những năm di cư vào nam rồi, người viết mới thấy cách ăn trứng lộn trong nam khác hẳn tại quê mình. Có dịp ăn trứng lộn tại Phan Thiết hay Sài Gòn về đêm, tôi thấy khách ăn trứng họ đặt lên cái tách nhỏ cho khỏi nóng tay. Xong, họ lại dùng cái muỗng nhỏ từ từ múc trứng ra ăn. Đó là chưa kể vài thứ lỉnh kỉnh kèm theo... nào rau nào đồ chua nào ớt tỏi. Khách ăn trong nam hay có thêm xị rượu hay bia bán kèm nữa chứ. Trong nam, chẳng có khi nào tôi thấy trứng lộn người ta đi bán trong cái thúng nách một bên hông giống Quảng Trị ngày đó cả.
Đồng ruộng hiếm hoi như đã nói đoạn trên thì cái trứng vịt QT ngày đó cũng có
cái giá trị của nó huống gì trứng lộn? Dù mang tiếng là ‘thằng nhỏ ăn hàng’
nhưng trong lòng người viết sau này lại cảm thấy vui vui khi có dịp kể lể
chuyện trò so sánh trứng quê mình quê người.
Bao tiếng rao hàng khi màn đêm buông
xuống nơi vùng ngoại ô tỉnh Quảng. Những cái nghề sinh nhai giúp cho đời sống
của người lao động ngày xưa trong thời bom nổ đạn reo. Giờ đây chúng ta ngồi
thương nhớ về xóm cũ phố xưa mà kể lại cho nhau nghe qua vài món hàng ăn dân
dã. Một ngày nào có ai đó ngồi ăn hàng bên con phố lạ, chợt chạnh lòng nhớ lại
một chút gì đó tạm gọi là HƯƠNG XƯA./.
-0-0-0-
No comments:
Post a Comment