hình
một quân nhân Mỹ thăm chùa Sắc Tứ Tịnh Quang lúc căn cứ Hoa Kỳ còn đóng tại
vùng Ái Tử
Ngày xưa mỗi khi qua Chùa Sắc Tứ thăm mệ
ngoại, tôi hay thấy chú Nghẹc. Thầy trụ
trì Thích Ân Cần, mấy chú tiểu tu cùng mệ tôi kêu chú cái tên là Nghẹc nên
người viết vẫn nhớ hoài cái tên đó.
Bỗng
nhiên hôm nay trên trang Facebook có người còn nhắc đến một người có tên Ngạc
khiến tôi phải nhắc đôi ba dòng về một người tật nguyền khác nữa đó là Chú
Nghẹc. Tôi khó quên cái tên Nghẹc do nó nghe 'ngồ ngộ' cùng hình ảnh Chú luôn
đập vào mắt tôi mỗi khi có dịp qua Chùa.
Không
biết Nghẹc chự bò nhà hay bò ai sau Thôn Ái Tử? Một con bê hay hai ba con bò cở
trung là bầy bò của chú. Chú bị tật nguyền từ thuở lọt lòng chứ không thương
tật gì? Hai cánh tay co quắp; cái đầu luôn luôn nghẹo một bên. Tôi nhớ như in
là cái miệng chú luôn luôn sùi nước bọt; cổ họng luôn phát ra tiếng nói nhưng
chẳng ra tiếng gì?
Chú
muốn nói rất nhiều: tôi biết điều này do chú luôn ọ ẹ và phì phì nước miếng.
Nước miếng dải ra liên tục đó là nguyên nhân làm miệng Chú luôn lỡ lói trông
thật tội nghiệp. Nỗi thống khổ của Chú nếu muốn nói ra cho tỉ mỉ như bạn đồng
môn cùng phường cùng thôn Đệ Tứ là Bảo
Lâm viết trả lời như sau làm người QT như chúng ta mới thương chú Nghẹc làm sao…
"Cứ
mỗi khi chùa tỉnh hội có lễ lớn là thấy chú Nghẹc
( Hai Lua Đinh viết đúng rồi ). Chú
đi rất khó khăn, hai bàn chân xòe ra kiểu Charlot, còn tay cũng nâng lên hở
nách , bàn tay ngón tay cong cứng , đầu nghẹo qua một bên , lưỡi hay lè ra ,
nói ú ớ nước dãi chảy cả khóe môi , nhìn thấy rất tội , có khi chú mặc cả bộ đồ
lam của những người hay đi chùa!"
Ôi
Chú Nghẹc! Ngó vậy nhưng chú năng vào chùa. Chú chự (giữ) bò, nghĩa là cơ hội
cho chú qua “tu” với Chùa Sắc Tứ. Không những người viết mà nhiều đạo hữu đều
thấy và nhớ hình ảnh Chú vào ngồi bên cái Đại Hồng Chung gỏ chuông giúp chùa.
Tiếng chuông công phu của Chú ai nghe cũng cảm kích trong lòng. Nghẹc không nói
được nhưng đánh chuông đều đặn lắm. Ôi tiếng chuông chùa lúc này trầm buồn lan
xa khắp một vùng thôn làng vắng vẻ. Có cơ hội viếng Chùa Sắc Tứ, có dịp nghe
chuông công phu của kẻ tật nguyền đó là lúc lòng người trầm lắng và thương cảm.
Trong chánh điện, pho tượng Phật bằng đồng, tọa vị trên cao như đồng cảm cho
một số phận không may.
Ngoại
tôi là bà vãi cùng mấy chú tu trong chùa ai cũng thương chú Nghẹc. Chẳng ai hẹp
hòi gì khi Chú vào nhà trai kiếm vài chút cơm chay. Có cái hay Ngẹc chẳng phá
phách hay làm mất lòng ai. Chú không nói nên lời ngoài ba cái điệu bộ ngúc
ngoắc tật nguyền. Khách thập phương qua thăm Sắc Tứ Tịnh Quang Tự ít ai mà không
nhớ đến Chú.
Có
khi Nghẹc ra ngồi gần Đài Quan Thế Âm, ngôi tượng mới xây xong. Chú ngồi đó
cạnh cái hồ bông sen bông súng; vài con cá rô phi lượn lờ dưới mặt nước cạn
trong veo. Chú nhìn cuộc đời trôi dần bên ngôi chùa và một thôn làng đìu hiu.
Tôi không biết lúc này Nghẹc vui hay buồn? Đố ai biết chú có biết cảm giác vui
buồn nào chăng? Nhưng tôi mong rằng những bãi cát trắng trước Chùa, tiếng hàng
dương vi vu theo gió ban trưa xen lẫn những hồi sơn ca lảnh lót có thể là niềm
vui cho một kiếp người bất hạnh có tên là Nghẹc cũng nên?
Thế
rồi khói lửa chiến tranh năm 1972 ập đến, người Quảng Trị tứ tán khắp nơi. Chùa
Sắc Tứ Tịnh Quang đổ nát từ đó không ai còn nhớ cái tên Chú Ngẹc nữa./.
No comments:
Post a Comment