Năm 2022 đúng 50 năm mất QT mất Cửa Hậu bạn người viết tên Nguyễn văn Bốn
từ SG về lại thăm bóng hồ thành trước Cửa Hậu Thành Cổ chỉ còn một vết tích lụi
tàn
Đinh trọng Phúc
NGẮM HỒ NƯỚC
MÙA THU người viết chợt nhớ mấy
cần “câu cặm” xóm xưa trong xóm xưa Cửa Hậu. Bài viết ngắn này, tác giả thân gửi những người anh những bạn
những em cùng xóm: các bạn Nguyễn văn Bốn, Trần Tài, Nguyễn hoa Nguyễn Hòa, Hà
thị Bích Hường, Trần Tài các anh Quỳ,
Cơ, Tiết Tước Xê, Lê bá Lư ...các em Huỳnh Rô, (+phước và toàn) Hà công Hồng và
em Hà công Phước (con bác Hà công Kinh), Phan Phùng, Phan Trung (con chú Phan Hưu), anh Võ đình Sử, em Bạch duy Tuấn, em Đinh trọng Thịnh, em Võ võ Đạt (bà con người viết)...
***
minh họa
Hôm nay lang thang trên FB bắt gặp hồ nước
của bạn Nguyễn Hoa làm tôi chợt nhớ những cần câu cặm ngày xưa, xóm cũ.
Chuyện
câu cặm hay đi cắm câu ngày đó, chúng tôi cũng chẳng cần nghề nghiệp chi cho
lắm. Cái hồ nhỏ sau xóm Cửa Hậu lâu năm vẫn nhớ mấy bụi tre la đà ngả bóng và
tiếng con chim chài đơn độc cứ chiều chiều lại kêu từng hồi nghe buồn da diết.
Tui với mấy đứa bạn hay kiếm vài cành tre gãy, chỉ cần mua vài lưỡi câu còn trùn (thì đào quanh nhà hay cạnh hồ chán khối) Buộc lưỡi câu nhỏ, chút trùn mồi , chẳng cần phao rồi chiều chiều đi cắm quanh hồ.
Võ
đình Sử, người anh con cậu tôi có tay
"sát ngư" (bắt cá giỏi) ngay
từ hồi đó. Cứ bỏ câu là dính, cái nghiệp này theo anh đó suốt mấy mươi năm
sau...vào Đức Linh làm nông dân thứ thiệt, nghề câu cá cũng là nghiệp chính
kiếm thêm lợi tức gia đình. Kể chuyện hơi dông dài, trải dài theo con sông La
Ngà của huyện Đức Linh với cần câu ống bàn tay ông anh này kiếm không biết bao
nhiêu là cá, về nhà "nuôi vợ đợ con".
Trở
lại chuyện cái hồ với cái xóm Cửa Hậu thân yêu chúng tôi bên bờ thành cổ đó là
mấy cần câu cặm của hai anh em chúng tôi. Cái hồ nằm ngay sau lưng nhà Bác Dô.
Nhà bác làm nghề thợ nề cùng đúc táp lô bằng xi măng cát sạn. Chúng tôi lại nhớ
hai người con trai con bác; hai người anh hiền từ dễ mến làm sao. Anh Cơ anh
Quỳ ngày nào cũng thấy hai chúng tôi lui hui cặm câu, kiếm cá.
Sáng
lại kiểm lại số cần câu. Mấy con cá rô, dính cần câu đen thui giãy giụa. Chúng
dính cần đâu hồi đêm. Có lúc cũng có con tràu nhưng dính câu lâu quá nó chết
ngắt. Giống cá rô sống dai hơn. Chúng bé nhỏ nhưng mạnh thật. Tôi sợ nhất là
gai con cá rô. Nó bật vào tay thì đau nhức suốt ngày.
Hai
anh em đem về, mợ tôi ra tay nội trợ cũng có dĩa cá rô nướng xắm nước mắm gừng
tỏi rồi chấm dưa môn ăn ngon miệng. Cậu tôi thích món này, có lúc ăn cơm uống
thêm xị rượu.
Hàng
năm lụt từ sông Thạch Hãn tràn về. Nước từ sông Vĩnh Định ngược lên lấp kín
đồng ruộng Hạnh Hoa; nước tràn vào cái hồ nhỏ trong xóm. Đến khi nước rút cá
cũng ra theo. Chỉ còn số cá tràu và cá rô còn lại. Thời gian này đồng ruộng
Hạnh Hoa tuy lụt nhưng vui. Người trong Phường tràn ra cánh đồng lo đi nơm cá.
Cá gáy theo nước lụt lên bờ đẻ trứng. Tiếng xôn xao trong mùa lụt lột ướt át,
những âm thanh và hình ảnh làm người xóm tôi dù tha hương chắc hẳn không ai
quên được. Một cánh đồng loang loáng nước đỏ lòm, mênh mang xa xa là bờ tre xóm
Tiêu kéo dài đến tận An Tiêm mờ xa.
Lụt
và mùa đông cũng qua đi. Hè về là mùa nghỉ học. Cái hồ kỷ niệm là nơi chúng tôi
hay đi cắm câu kiếm cá. Cũng có lúc lại thơ thẩn cầm ná đi bắn chim dọc theo
mấy bụi tre quanh hồ.
Chuyện
xa xưa cái xóm thân yêu cùng hồ nước sóng gợn lăn tăn ngày tháng cũ vẫn tồn
đọng trong trí nhớ mấy kẻ tha hương.
Nửa
đời người vùn vụt trôi qua...
Cảnh
hồ sóng lăn tăn ngày đó cho tới nay lại mang hai tâm trạng trong tôi: Một thời
trẻ dại lang thang câu cá, thú xóm làng hồn nhiên vui cảnh chim trời cá nước
...
Cũng
cảnh đó nhưng với tuổi già nay tôi lại khác. Tôi ước ao có phút giây trầm mặc
trở về ngày đó để được ngồi yên bên cái hồ tĩnh lặng , nhìn sóng nước nhẹ rung
mà NHỚ CHUYỆN NGÀY XƯA. Bao nhiêu hình ảnh quá khứ nối tiếp nhau như núi đồi
trùng điệp, nhiều chặng đường đời mơ mộng hay sóng gió một thuở can qua nay xin
lắng đọng tâm hồn để cùng nhau thiền tịnh bên hồ nước thu về./.
Đinh trọng Phúc
No comments:
Post a Comment